Nhóm từ thiện bloggers
chúng tôi hình thành như một cái duyên thiên định, nói đúng hơn là cái duyên
Internet đã kéo chúng tôi lại với nhau.
Đầu tiên tôi tìm ra được Thanh Chung
cứ âm thầm đọc, thán phục và mê cô ấy như điếu đổ. Báo cho Tuyết Anh trang “Vì
ta cần nhau” của Thanh Chung, em ý cũng mê luôn. Một thời gian sau, không đừng
được, tôi xô cửa vô nhà Thanh Chung và trở thành khách thường xuyên của em.
Cũng như thế, TC đến nhà tôi và trở thành khách quý.
Kim Thanh, tức Siren một lần tình cờ
vào nhà tôi, biết em học ở Nga về là quý liền. Qua nhà tôi, KT biết TC và cũng
mê ngay cách viết sâu sắc và dí dỏm của cô ấy. Tuyết Anh và tôi là bạn thân của
nhau mười mấy năm trời, đương nhiên TA phải biết TC, KT và ngược lại. Từ đây
chị em giao lưu với nhau rất chi là hữu hảo.
Một hôm TA bảo em phát hiện ra một
cô trẻ tuổi mà làm được nhiều việc đáng nể lắm. Em kết nối với cô ấy rồi hẹn
khi nào có dịp sẽ cùng tham gia. Tò mò vào trang của Hạnh Nguyên và sững sờ
trước những việc cô ấy làm. Đó là từ thiện – một công việc cao quý và đẹp đẽ.
Trong một xã hội văn minh, làm từ thiện là một công việc văn minh nhất. Các
nước phương Tây, người ta làm công việc này đều đặn thường xuyên trong một cộng
đồng lớn rất hiệu quả. Các cụ nhà ta luôn đề cao công việc này “Lá lành đùm lá
rách”, “Lá rách ít đùm lá rách nhiều” trên cơ sở “Bầu ơi thương lấy bí cùng –
Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn”. Trong thâm tâm, tôi và TA luôn mong
muốn làm một điều gì đó cho cộng đồng. Có lần chúng tôi gọi điện cho làng SOS
mong được dạy các em ở đó, nhưng cô giám đốc bảo ở đấy toàn những cháu bị ảnh
hưởng chất độc màu da cam. Nhiều cháu không kiểm soát được hành vi của mình nên
không có khả năng học hành. Nhiều người thử rồi đều phải bỏ. Đành chịu. Đến
phường sở tại xin dạy lớp học tình thương. Không có. Họ bảo các chị cứ đưa tiền
là được. Không tiếc. Nhưng biết tiền ấy đi đâu về đâu. Đành thôi. Cứ âm thầm
làm những việc nho nhỏ cho bà con dân phố, cho quê hương hay học trò lớp đang
dạy. Làm những gì có thể, nhưng lẻ tẻ không đều.
Tìm ra Hạnh Nguyên là cơ may cho cả
hai chị em và không ngờ TC, KT đã cùng HN làm điều này trước đó rồi. Đúng là
những người có “chí nhớn” gặp nhau tại một điểm. Thế là mỗi người tùy sức, phát
huy tối đa khả năng của mình, nhưng không tuân theo lời dạy “tuổi nhỏ làm việc
nhỏ” đâu, bởi HN nhỏ tuổi nhất nhưng lại là thủ lĩnh của nhóm, là trung tâm kết
nối mọi người. TC tận New York xa xôi như con ong chăm chỉ miệt mài thu gom,
quyên góp, thỉnh thoảng lại gửi tiền, gửi hàng theo công-tơ-nơ được khá nhiều
và toàn hàng chất lượng. Cô còn dùng tiền nhuận bút viết báo quy đổi ra áo len
gửi cho nhóm. KT cũng vậy, huy động được các trưởng Mầm non TP HCM tham gia làm
từ thiện nên gửi ra hàng tấn hàng theo được tàu. Có những thùng hàng toàn quần
áo thể thao, áo phông mới toanh.
Đúng lúc HN đang thiếu chỗ để hàng,
TA và tôi nhảy vô đỡ cho em. Và cứ thế, hai chị em cùng đưa lời kêu gọi trên
blog và cũng quyên góp được một số cả tiền, quần áo, sách GK và gạo nữa. Hàng
nhiều, chất đầy cơ quan HN, nhà TC ờ HN nơi chị Yến đang ở, chật cứng bếp nhà
tôi, phải gửi cả bên nhà xe của ĐH KHXH&NV nữa. Thật vui được đón nhận tấm
lòng hảo tâm của bà con cô bác trong nước và ngoài nước. Theo sự liên kết của
HN, chúng tôi đã thực hiện được chuyến đi bản Pho I, xã Pa Tần, huyện Sìn Hồ, tỉnh
Lai Châu thật mỹ mãn vào đúng dịp nghỉ lễ từ 29/4 đến 1/5/2011. Em Quyên
Summer, em Nhương học trò của tôi và Trường Giang, phóng viên báo Quân đội cùng
với các chiến sĩ biên phòng đã đưa hàng đến tận nơi cho bà con dân bản. Bản Pho
I có 29 hộ, mỗi hộ đều nhận được hai bao quần áo, 20 kg gạo, 0,5kg mỳ chính
Vedan và 1kg muối Iot. Nhóm còn tặng cho các chiến sĩ biên phòng máy tính, máy
in, USB 3G, lưới, bóng chuyền và 2 triệu tiền mặt. Trong thời gian đó, nhóm còn
tặng cho một em bé o Ha Tinh, bố mẹ chết hết, chị gái bị liệt, một thùng quần
áo chất lượng tốt, 5 kg gạo và 2 bộ SGK lớp 7 + 8, tặng con nhà báo Hai Sâm bị
tử nạn khi đi công tác 500 ngàn và một thùng quần áo.
Sau chuyến đi Lai Châu, chúng tôi dự
định đi Mường Tè, song vị thủ lĩnh của chúng tôi chuẩn bị gánh vác một công
việc vĩ đại – làm mẹ – nên mọi kế hoạch không thành. May sao ngay trên giường
chờ sinh em bé, HN đã kết nối với Báo Giáo dục Việt Nam, chỉ đạo mọi việc chu
đáo và chúng tôi thực hiện được chuyến đi Suối Giàng cực kỳ có kết quả vào ngày
30/9/2011. Dịp ấy bài báo của anh Trần Đăng Tuấn, nguyên PTGĐ đài Truyền hình
về việc trẻ em Suối Giàng ăn 2.000 – 5.000 đ/ 1 tuần đang là tin “hot” trong cả
nước. Chúng tôi thấy vui vì đáp lại được lời kêu gọi cùng chung tay giúp cho
trẻ em SG bữa cơm có thịt, có thêm áo ấm. Ngoài số tiền 12.500.000 tặng cho
trường SG, chúng tôi còn tặng cho các em 200 quần thể thao,, 200 áo phông, hơn
trăm chiếc mũ, 60 áo len, 7 chiếc áo vest nữ, tất cả đều mới nguyên. Nhìn các
em ăn cơm với giò chả, thịt nạc, hớn hở nhận quà, ôm quần áo, đội mũ tung tăng
đi lại, chạy nhảy trên sân trường mà sao thấy ấm lòng đến thế.
Ba tuần tiếp, theo dự định đi Nậm
Mười, nhưng do thời tiết mưa bão xóa mất đường vào trường nên mãi hai tuần sau
nữa mới đi được. Đợt này chúng tôi mang theo 7 kiện hàng to của TC gửi về từ
lâu, Thời gian đầu, Báo điện tử Giáo dục VN còn ít người biết đến, sự ủng hộ
chưa nhiều nên mọi đóng góp của nhóm đóng một vai trò khá quan trọng trong mỗi
chuyến đi. Dẫu chuyến đi NM khá gian nan vất vả, nhưng chúng tôi vô cùng vui
mừng vì đã góp phần cùng Báo Giáo dục làm nên việc có ý nghĩa. Chúng tôi thấy
hạnh phúc và được động viên rất nhiều trong công việc làm thiện nguyện và càng
muốn làm được nhiều thêm nữa.
Khi TA đi công tác miền Trung thấy
trường Anh Sơn Nghệ an có 15 học sinh có hoàn cảnh khó khăn, thầy cô phải san
sẻ đồng lương ít ỏi cho các em ăn sáng, chúng tôi đã cùng nhau kêu gọi “Bữa ăn
sáng đến trường”, quyên góp được 6.500.000 đ để giúp các em có được bữa ăn sáng
trong vòng 3 tháng mùa đông.
Sau đó chúng tôi còn phát động
chương trình “Áo ấm cho trẻ em vùng cao” được mọi người khắp nơi nhiệt tình ủng
hộ và có ảnh hưởng ra cộng đồng. Cụ thể nhóm có thêm hai thành viên là Mít Sấy
và Nguyệt Thúy tình nguyện tham gia nhóm. Có những tin nhắn hết sức cảm động thường
xuyên gửi đến: “Em là Trúc và em gái là Mai, ở Sài gòn, em đọc blog của cô, em
muốn ủng hộ các em bé vùng cao. Em vừa chuyển 500k ủng hộ chương trình “Áo ấm
cho trẻ vùng cao”. Cô nhận được thì reply tin nhắn này cho em nhé”; hoặc “Chào
chị. Em được biết chị đang quyên góp quần áo cho Sơn La, em có cả quần áo người
lớn, chị có nhận không ạ?”; hay “Em có ít đồ chơi, có ủng hộ được không chị?”;
“Chị Anh Thơ ơi, em mới chuyển khoản gửi chị cho chương trình Áo ấm cho trẻ em
nghèo 1 triệu. Em Hoài Vân (bạn TC)”. Và rất rất nhiều các cú điện thoại của
những người hảo tâm gọi đến ủng hộ cho chương trình rất đáng ghi nhận.
Trước mỗi chuyến đi, chúng tôi
thường bỏ ra một buổi phân loại, sắp xếp quần áo cũ ở nhà chị Yến và quần áo
mới quyên góp được theo từng lứa tuổi: Mầm non, Tiểu học, Trung học và người
lớn, đóng thành thùng cẩn thận, sẵn sàng cho mỗi đợt. Hai thành viên mới và bạn
bè cũng rất tích cực trong hoạt động quyên góp và phân loại hàng hóa.
Ngày 12/11/2011 chuyến đi Kim Bon,
Phù Yên – Sơn La có Mít sấy tham gia cũng đạt được kết quả khá vui. Ngoài 5
thùng quần áo, 3 thùng vở (820 quyển), chúng tôi còn tặng cho thầy trò Kim Bon
8 triệu đồng, trong đó có 2 triệu bán giày dép TC gửi về và 6 triệu tiền quyên
góp được trong vòng 1 tháng. Ngoài ra, trong thời gian này, nhóm còn gửi cho
đoàn anh Trần Đăng Tuấn và nhà văn Thùy Linh một thùng to toàn quần áo cho các
em Mẫu giáo ở Sa Pa nữa.
Khi Báo GDVN cùng Bệnh viện Nhi TW
tổ chức lớp học Hy vọng cho các cháu mắc bệnh hiểm nghèo phải chữa trị lâu dài,
không thể đi học được, nhóm chúng tôi cũng không đứng ngoài cuộc, đã trao tặng
cho các em bé 300 quyển vở và một bộ tranh màu có phụ đề bằng tiếng Anh làm
giáo cụ trực quan dạy học.
Cuối cùng trong năm 2011 này là
chuyến đi Pa Vỉ – Mèo Vạc – Hà Giang hôm 16/17/18 tháng 12. Nhóm ủng hộ thầy
trò Pa Vỉ 3 triệu (gồm tiền quyên góp và tiền bán giày dép quần áo), 10 thùng
to quần áo và 1 thùng giày dép.
Một điều không thể không nhắc tới là
em TA rất có duyên “làm tiền” từ những món hàng quần áo giày dép TC gửi về và
phu quân của em đã góp rất nhiều chuyến xe chở hàng cho mỗi chuyến đi từ đợt
Lai Châu đầu năm cho đến đợt Hà Giang cuối năm và chắc chắn sẽ còn nhiều đợt
sắp tới nữa.
Về mặt hàng hóa, hiện tại nhóm còn
khoảng 800 quyển vở, khá nhiều quần áo từ các nguồn quyên góp mà các thành viên
đã, đang thực hiện chất đầy ở nhà TA và ở nhà chị Yến. Về tài chính hiện tại
còn 2.500.000 kể cả khoản tiền chị Hương gửi cho nhóm và thêm $500 TC vừa thông
báo chủ hiệu vàng Kim Phượng tặng nhóm. Sắp tới, sau Tết nguyên đán sẽ có chuyến
đi Cao Bằng. Nhóm lại bắt đầu khời động chuẩn bị cho chuyến đi mới. Mọi người
cùng cố gắng nhé.
Thời gian gần đây, chúng tôi có buổi
offline nhân dịp KT có việc ra HN. Chúng tôi đã tới thăm mẹ con HN. Nhìn căn
phòng mấy mét vuông dành cho hai vợ chồng, bà cháu mà thấy xúc động. Em còn khó
khăn nhiều lắm. Chính em cũng đang cần trợ giúp. Vậy mà em đã làm bao việc để
giúp đỡ người khác. Thật đáng trân trọng. Buổi offline này đưa ra quyết định
đặt tên nhóm là “Vì ta cần nhau” rất có ý nghĩa theo tên trang blog của TC mà
chúng tôi vô cùng yêu quý và được TC ủng hộ nhiệt liệt.
“Vì ta cần nhau” vô cùng phấn khởi
về sự lớn mạnh của mình. Hiện tại chúng tôi có 11 thành viên chính thức và 2
thành viên quan sát. (Con số cập nhật hôm nay là 12 thành viên chính thức). Hy
vọng nhóm lấy tên mình làm phương châm hoạt động để cùng nhau chung tay làm
thêm nhiều việc có ích cho công đồng, tạo thành một nhịp cầu nối kết những
người có trái tim nhân ái với những người nghèo khó có số phận kém may mắn, đặc
biệt là ở vùng cao.
Mong có ngày nhóm ta lại làm được
nhiều chuyến đi như chuyến “Thắp sáng bản làng” ở bản Pho I, Pa Tần, Sìn Hồ,
Lai Châu trước đây.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét